kim ngọc kỳ ngoại

Đặt tên cho con nguyá»…n Quỳnh Kim sinh năm 2022(Nhâm Dần) ý nghĩa: Có thể thành công nhất thời, nhưng rồi dần dần thất bại, có tai nạn đột biến, tai hoạ ngoài ý ( hung ) Kim Ngọc Kỳ Ngoại. Chương 36. Kim Ngọc Kỳ Ngoại Chương 36: An Thành Quận Chúa. Chương trước Chương tiếp . Biên tập: Ginny. Diệp Trọng Cẩm vẫn còn cầm ngọc bội, hai tay run rẩy, đôi mắt đen láy dán chặt vào miếng ngọc, rồi lại mơ màng không rõ mình đang nhìn cái gì. Kim Ngọc Kỳ Ngoại FULL. Tác giả Tịch Tịch Lý - Bạn đang đọc truyện Kim Ngọc Kỳ Ngoại của tác giả Tịch Tịch Lý. Đời trước, Tống Ly là một nịnh thần, may nhờ trời cho dung mạo hơn người, không chỉ địa vị cao ngất ngưỡng, còn một mình độc chiếm đế Người Bộ truyện Kim Ngọc Kỳ Ngoại của tác giả Tịch Tịch Lý đã và đang nhận được đánh giá rất tích cực của hầu hết độc giả. Hiện tại truyện đã up đến Chương 9: Tham Ăn Hỏng Việc. Nhà đẹp phố kim mã cách mặt Phố lớn chỉ vài bước chân, Ngõ cực kỳ rộng ba Gác phóng vù vù, nhà mới thiết Chào mừng bạn đến với trang thông tin nhà đất muabannhadathanoi.com.vn uy tín nhất Việt Nam Full. Đánh giá: 8.8/10 từ 197 lượt. Văn án. Đời trước, Tống Ly là một nịnh thần, may nhờ trời cho dung mạo hơn người, không chỉ địa vị cao ngất ngưỡng, còn một mình độc chiếm đế tâm. Người đương thời mắng y là kẻ "Bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối neamescercfirs1985. Tên Hán Việt Kim Ngọc Kỳ Ngoại 金玉其外 - Tịch Tịch Lý 夕夕里Thể loại Hào môn, chủ thụ, cung đình, sảng văn, HEBiên tập Ginny PhanVăn ánTrước kia, Tống Ly làm quan, vẻ ngoài xuất chúng, nhưng uổng thay lại là gian lưỡi xảo quyệt, dáng vẻ đường hoàng, địa vị lại cao, thánh thượng sủng áiAi ai cũng mắng y là người bên ngoài nạm ngọc, nội tại thối Ly chỉ cười tủm tỉm mà rằng tốt xấu gì ta cũng có vẻ ngoài kim ngọc, mà cái này thì không phải lỗi của đâu Tống Ly cứ ngỡ mình đã chết rồi, không hiểu sao mở mắt lại thấy mình quay ngược trở về hai mươi năm trước, đã vậy còn trở thành đứa con sinh non chết yểu của thừa tướng đương triều. Gia tộc nhà họ Diệp người người ngay thẳng thanh lưu, một kẻ quen thói gian nịnh như Tống Ly sống trong cảnh ấy thật sự là một lời khó mà nói hết…Tóm tắt Một tên nịnh thần đúng tiêu chuẩn của xã hội bỗng nhặt được kỳ ngộ trùng sinh, trở thành một bé đáng yêu mỗi ngày bán manh để kiếm chậm nhiệt dưỡng dung Cung đình hầu tước xuyên việt thời không, trùng sinh sảng vật Cố Sâm, Diệp Trọng Cẩm Tống Ly và những người còn lại…Lôi đẹp, siêu đẹp 《 金玉其外》 Tác giả Tịch Tịch Lý 夕夕里 Chương 33 Bất Kể Thế Nào Biên tập Ginny. Dùng xong ngọ thiện, Diệp Nham Bách nán lại trò chuyện thêm một lúc rồi bái biệt hai cụ An gia, đưa vợ con hồi phủ. An lão thái thái trông mong cháu ngoại ngần ấy năm, đến tận hôm nay mới được gặp, chưa được nửa ngày bọn nhỏ lại phải trở về, lòng bà làm sao nỡ, cứ ôm Diệp Trọng Cẩm không chịu buông tay, vành mắt đỏ hoe, giọng cũng nghẹn ngào “Bà lão này không biết còn được mấy ngày, cái lão tổ phụ bên kia của A Cẩm thật đúng là một kẻ ngang ngược không chịu nói lý, sau hôm nay không biết tới ngày tháng năm nào mới có thể gặp lại cháu của bà, không chừng đây là lần cuối bà cháu ta sum vầy, để lão thân nhìn cháu thêm chút nữa, mai này dẫu có nhắm mắt cũng thấy an lòng.” An Khởi Dung nghe mẫu thân thổn thức cũng bùi ngùi không nỡ, ngoài mặt vẫn an ủi bà “Mẫu thân, thân thể mẫu thân vẫn còn khỏe lắm, huống chi cha chồng con xưa nay nhất ngôn cửu đỉnh, nếu đã đồng ý rồi thì sẽ không có chuyện đổi ý, con gái xin mẹ an lòng, cố gắng dưỡng bệnh cho mau khỏe, đợi thêm ít ngày nữa, con gái lại dẫn A Cẩm và Huy nhi về thăm người.” “Đúng đấy mẫu thân, người phải mau khỏe lại, kinh thành có lớn cỡ nào thì cũng chỉ chừng ấy, ngẩng đầu không gặp thì cúi đầu sẽ thấy thôi mà, ngày dài tháng rộng, sợ gì không thể gặp nhau.” An Thành Lỗi cũng lựa lời khuyên nhủ, hai người con dâu cũng an ủi vài câu. Mấy đạo lý này lão thái thái sống gần hết đời người đương nhiên hiểu rõ hơn bọn họ, chẳng qua lòng vẫn không cam, rõ ràng là cháu ngoại ruột thịt của bà, từ lúc chúng ra sinh đến tận bây giờ bao nhiêu năm rồi chứ, vậy mà đến nay mới có thể gặp mặt cháu mình, lẽ nào không thể để chúng ở lại thêm vài ngày được ư? An Thế Hải từ đầu chí cuối chỉ lẳng lặng uống trà, chẳng quản bạn già mình hồ đồ trước mặt con cháu, cháu ngoại mình bị nhà họ Diệp giấu nhiều năm như vậy, chính ông còn giận nữa là, huống chi ông cũng thật lòng mong con gái và cháu mình ở lại thêm ít hôm cho thỏa nhớ mong, con rể muốn về thì cứ về một mình đi, có ai cản đâu nào. Diệp Trọng Cẩm mở to hai mắt, sao có thể không nhìn ra tâm tư mấy người này được, tám phần mười là bị Diệp lão gia tử ức hiếp quá lâu, giờ chộp được cơ hội nên trả đũa cho bỏ tức. Mấy cụ này, người này so với người kia càng không hiểu chuyện. Y kéo ống tay áo An lão thái thái, ngọt ngào nói “Bà ngoại bệnh, A Cẩm cũng bệnh, hay chúng ta thi xem ai mau khỏe hơn, người thua phải học tiếng chó con sủa, bà ngoại thấy có được không?” Diệp Trọng Cẩm vừa dứt lời, đám trưởng bối trong phòng vừa buồn cười vừa yêu thương không chịu được, An Khởi Dung xoa đầu con trai, dịu dàng nói “A Cẩm, sao lại nói vậy với ngoại tổ mẫu, chẳng may ngoại tổ mẫu thua con, lẽ nào con nhất quyết bắt ngoại tổ mẫu chịu phạt sao?” Diệp Trọng Cẩm nhíu mày, như có điều phiền não lắm, ngẫm nghĩ một hồi rồi lầm bầm “Thì A Cẩm nhường ngoại tổ mẫu là được mà.” Lão thái thái nghe vậy càng đau lòng cháu nhỏ, thằng bé này từ nhỏ đã ngâm mình trong ấm thuốc, chịu không biết bao nhiêu đau khổ đắng cay, hiếm lắm mới có dịp ra ngoài, còn lão già sống gần hết đời người như bà lại nổi tính trẻ con trước mặt cháu nó, quá là không nên. Nghĩ vậy, mặt mày lão thái thái dần dãn ra, cười nói “Bà không muốn A Cẩm nhường bà, bà chỉ cần A Cẩm của bà có thể mau chóng khỏe lên, bảo bà học tiếng chó sủa bà cũng thấy đáng.” Diệp Trọng Cẩm ghé sát vào tai lão thái thái nhỏ giọng nói gì đó, còn giảo hoạt nháy mắt mấy cái, dáng vẻ y vốn đã nho nhỏ đáng yêu, lúc này lại lộ ra nét tinh ranh dồi dào sức sống, đôi mắt đen láy như hai hạt minh châu ngâm giữa sương mai, lão thái thái giống như được lây dính sức sống từ đứa bé nhỏ xinh ấy, cười tít cả mắt “Được được được, bà nghe theo A Cẩm hết.” Hai bà cháu cùng giơ ngón út ngoắc tay hứa hẹn. . Trên đường từ An gia trở về, Diệp Trọng Cẩm vùi vào lòng cha mình ngủ gà ngủ gật. Diệp Trọng Huy chống cằm nhìn gương mặt say ngủ của y, An Thị hiếu kỳ hỏi “Khi nãy không biết A Cẩm và mẫu thân nói gì mà mẫu thân vui như vậy, trước đó còn mặt ủ mày chau, luyến tiếc không chịu thả người cơ đấy.” Diệp Trọng Huy đáp “Ngoại tổ mẫu chịu cười không phải vì A Cẩm nói gì đâu, mà vì sự săn sóc của A Cẩm đó mẫu thân.” “Huy Nhi biết A Cẩm nói gì sao?” Diệp Nham Bách xoa gương mặt nhỏ của con trai, nói “Có gì khó đoán đâu, nhóc này đề nghị nếu nhạc mẫu đại nhân thua phải học tiếng chó sủa thì chỉ cho một mình nó nghe thôi, A Cẩm nhà chúng ta thông minh nhất, sao có thể khiến cho lão nhân gia khó chịu được.” Diệp Trọng Huy gật đầu “Đúng ạ.” An Thị trầm mặc không lên tiếng, quý nữ trong kinh ai cũng ước ao có thể tìm được một mối hôn nhân tốt như nàng, nào biết những khó xử mà nàng phải chịu, phu quân là tài tử, phụ thân của phu quân là đại nho đương đại, huynh đệ tỷ muội của phu quân ai cũng là danh sĩ nổi danh tài hoa hơn người, ngay cả con trai nàng sinh ra cũng thông minh vượt trội, thường nói phận làm vợ phải giúp chồng dạy con, nhưng nàng có thể dạy được ai đây? Cũng may Diệp Trọng Cẩm không bao lâu thì tỉnh, chút tâm tình mất mát của An Thị chỉ kéo dài đến một khắc trước khi con trai nhỏ mở mắt, nàng hôm nay vạn sự đã như nguyện, chút suy nghĩ ấy cũng chỉ lướt qua đầu trong chốc lát rồi thôi. Nàng ôm con trai nhỏ từ ngực phu quân nhấc vào lòng mình, dịu dàng hỏi “A Cẩm tỉnh rồi, có lạnh không?” Diệp Trọng Cẩm xoa hai mắt nhập nhèm chưa tỉnh ngủ, thanh âm hơi khàn, non nớt đáp “Không lạnh, vẫn chưa về đến nhà ạ?” Diệp Trọng Huy xốc rèm che cửa sổ lên một khe thật nhỏ rồi nhanh chóng khép lại, “Qua hết con đường này là về tới nhà rồi, ca ca thấy A Cẩm không phải lạnh đâu, đói lắm rồi phải không?” Diệp Trọng Cẩm ngước mắt liếc hắn một cái, không phủ nhận, hôm nay ở An phủ y bị hai huynh muội nhà đó nhìn chằm chặp, xấu hổ chết đi được, cho nên chỉ ăn lưng chừng bụng chứ đã no đâu. Diệp Trọng Huy trêu mãi không tha “Ca ca quên mất, lượng cơm của A Cẩm rất nhỏ, ăn không hết hai bát cơm tẻ, hồi phủ ca ca sẽ báo lại với An ma ma, để An ma ma sau này giảm bớt phần ăn cho A Cẩm, không thôi A Cẩm ăn không hết, lãng phí lương thực thì không nên.” An Thị lúc trưa ngồi bên bàn nữ quyến dùng bữa nên không hiểu hai huynh đệ chúng nó nói gì, Diệp Nham Bách thì biết rõ, hôm nay nhóc này nói lượng cơm mình ăn rất nhỏ, sau đó đúng là ăn rất ít, giờ nghe chúng nhắc lại ông vẫn ngơ ngác một lúc mới nhớ ra, liếc Diệp Trọng Huy một cái “Bảo An ma ma chuẩn bị đồ ăn ít hơn, vậy chứ đồ ăn người ca ca này đưa tới còn ít lắm chắc?” Diệp Trọng Huy lập tức nghẹn lời. . Vừa về tướng phủ, hạ nhân vội vã truyền lời, báo rằng thân thể lão thái gia không ổn, cả đám người nào còn nhớ nổi cái gì, lật đật kéo nhau đến Khang Thọ Viện. Diệp Trọng Cẩm thật sự rất sợ, khoảng thời gian này ở đời trước Diệp lão gia tử luôn triền miên trên giường bệnh, mấy hôm trước thấy thân thể ông còn khỏe, y còn ngỡ rằng trời đất xui khiến sửa lại mệnh của ông, lúc này mới giật mình nhận ra, y nghĩ quá đơn giản rồi. Trong phòng lão gia tử bày một đôi sơn lô kim hạc đang tung cánh, hơi nóng hòa cùng mùi huân hương thảo mộc thanh nhã rất dễ chịu, thật khó liên tưởng với lão nhân sắp gần đất xa trời bên trong. Diệp Nham Bách vọt đến trước giường bệnh phụ thân, khẩn thiết gọi “Phụ thân, người sao rồi, sáng nay trước khi đi còn thấy người rất tốt mà, là hạ nhân nào không có mắt chọc giận phụ thân?” Diệp lão thái gia nhíu mày, hơi thở suy yếu, thều thào mắng “Cái thằng bất hiếu này, nếu lão phu có gặp bất trắc gì thì đều do ngươi chọc cho tức chết cả thôi.” Mắng xong, tầm mắt dời đến phía sau lưng Diệp Nham Bách, giọng càng suy yếu “A Cẩm và Huy nhi về rồi đấy à?.” Hai đứa trẻ vội vàng tiến lên, Diệp Trọng Cẩm úp sấp bên mép giường, nức nở gọi “Ông ơi…” “A Cẩm hôm nay về thăm nhà ngoại có vui không?” Diệp Trọng Cẩm vô thức gật đầu, rồi chợt nhớ lão gia tử luôn không thích An gia, lại vội vã lắc đầu “Nhà ngoại tổ tuy tốt nhưng không bì được với nhà mình. Hơn nữa bên ngoại tổ không có ông nội, A Cẩm không thích, A Cẩm thích ông nội nhất, ông nội đừng bệnh nữa có được không?” Nghe giọng non nớt ân cần của cháu cưng, lòng lão gia tử như được xoa dịu, suýt chút gật đầu với cháu mình, may mà lý trí vẫn còn. Ông ho khan hai tiếng “Ông cũng lớn tuổi rồi, không còn dùng được nữa, cũng không biết còn có thể bồi A Cẩm của ông được bao lâu…” Diệp Nham Bách chen vào “Phụ thân đừng nói những lời không may như thế, đại phu sắp đến rồi, người nhất định có thể sống lâu trăm tuổi, bình bình an an nhìn A Cẩm và Huy nhi lấy vợ sinh con mà.” Lão gia tử liếc con mình một cái “Cái thằng bất hiếu như mi bớt chọc giận lão phu chút ít, cái thân già của lão phu còn có thể gắng gượng thêm được vài năm.” Vì vậy Diệp tướng không dám nói thêm một câu nào nữa, lão gia tử nhìn sang Diệp Trọng Huy, hỏi “Huy nhi cảm thấy nhà ngoại tổ thế nào?” Diệp Trọng Huy nghiêm túc đáp “Nhà ngoại tổ từng là nguyên lão hai triều, dinh trạch hiển nhiên cực kỳ phong phạm, đình đài thủy tạ, từ thủ công chạm trỗ đến tranh treo hội họa, luận về phong quang cảnh trí, so với tướng phủ chỉ hơn không kém. Có điều… Tôn nhi càng yêu thích bút mặc thư hương, không có hứng thú phẩm giám cảnh sắc.” Lão gia tử gật đầu, ho khù khụ, định nói vài câu ngôn luận, lại nghe trưởng tôn mình bình thản tiếp lời “Cho nên ông nội cứ yên tâm, không cần giả bệnh dọa chúng con đâu.” Lão gia tử vốn định giả vờ ho thêm vài tiếng, nghe cháu trai nói xong thì ho thật một tràng. Diệp Trọng Cẩm quay đầu lườm Diệp Trọng Huy, kỳ thực vừa vào cửa y đã phát hiện rồi, lão gia tử giả bệnh rất giống, chỉ tiếc ánh mắt không lừa được người, mấy hôm trước ông trải qua một trận bệnh nặng, đáy mắt xám xịt uể oải, lần này tuy sắc mặt trắng bệnh, nhưng ánh mắt lại rất có thần, nào có dáng dấp của người bệnh nặng. Y không vạch trần, sợ chọc lão nhân gia tức đến ngã bệnh thật thì nguy to, ai ngờ huynh trưởng mình ngốc như vậy, trực tiếp huỵch toẹt ra trước bao nhiêu con mắt, chẳng phải là càng chọc cho lão gia tử không vui ư? Lão gia tử ho cả buổi trời, Diệp Nham Bách ngồi bên không dám lên tiếng, phỏng chừng cũng phát hiện từ khuya nên mới nín thinh không hó hé nửa chữ. Trong phòng rơi vào thinh lặng, tới tận khi An Thị cẩn thận mang thuốc vừa sắc bước vào, nàng dâu chưa rõ thực hư, giọng đầy lo lắng “Phụ thân, đây là thuốc đợt trước còn lại, lỡ phát bệnh có thể dùng đỡ, con dâu hầu hạ phụ thân dùng thuốc.” Mãi một lúc lâu lão gia tử mới lên tiếng bảo được, Diệp Nham Bách lập tức bưng thuốc rồi đỡ lão gia tử ngồi dậy, Diệp Trọng Cẩm thấy mọi chuyện đã xong vội kéo ca ca mình ra ngoài. Ra khỏi cửa, Diệp Trọng Cẩm bắt đầu cằn nhằn “Ca ca ngốc vừa thôi, cho dù ông nội không có bệnh thì cũng bị huynh chọc cho tức chết.” “Huynh biết, nhưng nếu cứ hùa theo ông nội thì sau này mỗi lần chúng ta về nhà ngoại một lần là ông nội lại bệnh một trận, phụ thân và mẫu thân không phải càng khó xử sao?” Diệp Trọng Cẩm biết lời Diệp Trọng Huy nói không sai, nhưng y định về sau từ từ tìm cơ hội thích hợp nói riêng với Diệp lão gia tử, nào như tên ngốc này vạch trần ông trước bao người, lão gia tử xưa nay là người sĩ diện, lần này ở trước mặt con cháu lại không thể xuống đài e là lòng lại nặng thêm uất ức. Nghĩ vậy, y bật cười “Ca ca nghĩ lại xem, tính tình của ông nội thế nào chứ, sau này ca ca cứ thong thả mà hứng đủ.” Diệp Trọng Huy không thấy có vấn đề gì, hắn không quen nhìn ông bà mình hết người này tới người khác cứ lấy bệnh tật ra đánh cược, âm mưu đoạt mất A Cẩm, nếu có bản lĩnh thì sao không so xem ai tốt với A Cẩm hơn đi, chỉ biết giả bệnh tranh thủ tình thương của A Cẩm, không thú vị chút nào. . Chớp mắt đã gần Nguyên Tiêu, trời vẫn chưa sáng khắp nơi đã vang lên tiếng pháo đùng đoàng. Diệp Trọng Cẩm ngủ không được, ngồi đờ ra trên giường, hai mắt đen láy ngập nước, mấy sợi tóc quăn trên trán cũng chán nản rủ xuống. An ma ma cầm một kiện xiêm y hai lớp màu lam bằng gấm Vân Nam thay cho y, đau lòng không thôi “Tiểu chủ tử cố qua vài hôm nữa, hết lễ tết năm mới là có thể ngủ ngon rồi.” Diệp Trọng Cẩm uể oải ừm một tiếng. Hạ Hà tháo búi tóc nhỏ trên đầu Diệp Trọng Cẩm, cầm lược gỗ hồng sam cẩn thận chải tóc cho y, thuận miệng nói “Nhắc đến mấy sự kiện mới nhớ, tiểu chủ tử vẫn còn một con bạch lộc đang nuôi ở hậu viện đấy nhé, là món quà mà thái tử nhờ Thành vương mang đến dạo trước ấy.” “Bạch lộc đó làm sao?” Hạ hà đáp “Đêm qua người nuôi nó bảo, hình như nó rơi lệ.” Diệp Trọng Cẩm cả kinh, y trước đây không tin thần Phật, nhưng từ sau khi bản thân trải qua chuyện hoàn sinh thì tin hay không không còn là chuyện mà y có thể đắn đo nữa rồi. An ma ma nghe thế cũng lấy làm lạ lẫm “Nghe nói bạch lộc là vật có linh tính, lẽ nào sắp đến đoàn viên, nó cũng nhớ thân nhân chăng?” Im lặng một hồi, Diệp Trọng Cẩm nói “Ma ma, A Cẩm đi xem thử.” An ma ma nhanh chóng mang hài giúp y, khoác thêm lên người bé con một cái áo choàng da thỏ, lúc này mới an tâm dẫn tiểu chủ tử ra hậu viện. Con bạch lộc đó Diệp Trọng Cẩm đã thấy rồi, rất đẹp, tứ chi thon dài, tư thái ưu nhã, ngay cả mắt cũng mang màu lưu ly hiếm có, chẳng qua con vật này là do Cố Sâm tặng, một đứa con trai như y nuôi ở hậu viện khó tránh khỏi mấy lời đồn đãi không hay, chỉ còn cách giao cho người khác nuôi giùm. Mới mấy tháng không thấy, linh vật này gầy đi rất nhiều. Bạch lộc được nuôi trong một cái lán đặc biệt chuẩn bị riêng cho nó, mặc cho tiết trời lạnh căm của tháng chạp trong lán vẫn ấm áp không khác gì mùa xuân. Thức ăn nước uống ngày thường cũng do người có chuyên môn quản lý, mà giờ bạch lộc đang suy yếu rúc trong góc phòng, giống như đã không còn thiết tha sự sống. Diệp Trọng Cẩm ngồi xổm xuống vỗ về lớp lông ủ rũ của nó, lẩm bẩm “Có phải mi nhớ nhà không?” Bạch lộc bỗng mở mắt, nhìn y một cái rồi lại tiếp tục nhắm mắt. Hạ Hà đứng cạnh nói “Bạch lộc này ngày thường được chăm sóc còn cẩn thận hơn con người, nếu về lại núi rừng hoang dã, làm gì tìm được chỗ nào tốt hơn tướng phủ chúng ta, đã vậy còn phải tự mình tìm ăn tìm uống, nếu không may gặp phải sài lang thì nhất định sẽ mất mạng, sao cứ không phân tốt xấu như thế.” Diệp Trọng Cẩm lại nghĩ có thể là nó không phân tốt xấu đi, nhưng thế nào là tốt, thế nào là xấu? Không biết từ lúc nào, bên ngoài lán xuất hiện một thiếu niên cẩm bào huyền sắc, trầm mặc dõi theo biến động bên trong, đứa bé trông như món đồ sứ quý báu nhất thiên hạ đang ngồi xổm trước mặt một con vật, dùng bàn tay nhỏ vỗ về an ủi con thú ấy, cảnh tượng như vậy chẳng hiểu sao lại khiến hắn cảm thấy nhói lòng. Nhóc con này bất kể thời khắc nào cũng có thể tác động tâm tư của hắn như vậy đấy. =========== Hết chương 33. 《 金玉其外》 Tác giả Tịch Tịch Lý 夕夕里 Chương 13 Luyến Tiếc. Biên tập Ginny. Diệp Trọng Cẩm nhanh chóng tỉnh táo lại, thầm nhủ có lẽ bản thân đã nghĩ nhiều rồi. Mấy món điểm tâm này đều là những thứ mà ngự thiện phòng thường làm, Cố Sâm ngẫu nhiên cũng dùng một ít, mang theo rồi ban cho thần tử cũng không có gì kỳ lạ. Huống chi… Nếu Cố Sâm có ký ức của đời trước thì cũng không thể nào đoán được y là Tống Ly, y không nên tự mình dọa mình. Người nọ đối xử đặc biệt với y chẳng qua là vì trong người y chảy dòng máu của nhà họ Diệp, là đứa con được Diệp tướng yêu thương nhất, bằng không với tính nết của người nọ, tuyệt đối sẽ không chủ động ôm ấp một đứa bé ba tuổi rồi đùa giỡn như thế này đâu. Dưới Cố Sâm cũng có vài đệ đệ, nhỏ nhất là thất hoàng tử, hiện tại chắc cũng hai tuổi mấy rồi, đời trước Tống Ly luôn theo bên cạnh Cố Sâm nên biết rõ, người nọ rất ghét nước mắt nước mũi của con nít, đừng nói ôm ấp, chạm một cái thôi là đã khó chịu ra mặt rồi. Diệp Nham Bách không khắc nào rời mắt khỏi con trai nhỏ, thấy gương mặt xanh mét của con, lòng đau như đứt từng đoạn ruột, đánh liều cắn môi trộm nghĩ, tội khi quân phạm cũng đã phạm rồi, giờ có thêm tội lừa thái tử điện hạ thì cùng lắm cũng chỉ nhiêu đó mà thôi. Nghĩ thế bèn tiến lên vài bước, khom người cung kính nói “Điện hạ, A Cẩm nhà thần sinh ra đã ốm yếu, phải uống thuốc mỗi ngày, hiện tại, canh giờ này… cũng nên dùng thuốc rồi, điện hạ xem…” Ý trên mặt chữ, thái tử điện hạ mau thả người đi, ngài là thái tử, có quyền có thế thì cũng không thể cản trở không cho con nhà người ta uống thuốc được. Cố Sâm cúi đầu nhìn khuôn mặt tái nhợt của bé con trong lòng, nhướng mày hỏi “Vậy ư?” Câu này mười mươi là đợi Diệp Trọng Cẩm trả lời. Diệp Trọng Cẩm biết ông cha đang giải vây cho mình, vội gật đầu hùa theo “A Cẩm phải uống thuốc.” Cố Sâm cười nhạt một tiếng. Trong tướng phủ an bài không ít thám tử, Diệp nhị công tử mỗi ngày uống thuốc giờ nào, dùng loại thuốc nào, phân lượng bao nhiêu hắn nắm rõ trong lòng bàn tay. A Ly trước đây nhu thuận như vậy, không ngờ lại bị tướng phủ nuôi thành một nhóc tinh ranh không thật thà thế này. Trông thấy khóe môi người nọ câu lên nụ cười không quá rõ, mặt Diệp Trọng Cẩm tái mét, sợ hãi như thủy triều cuồn cuộn đánh úp vào tim, quả nhiên ngay sau đó đã nghe người nọ lên tiếng “Nếu vậy, mau đem thuốc lên đây, cô đút ngươi.” Lệnh vừa ban ra, khuôn mặt trắng nõn của Diệp Trọng Cẩm nhăn tít lại, trông rất tủi thân, thừa dịp Cố Sâm không để ý lén quay đầu trừng người phụ thân không đáng tin của mình một cái, thừa tướng đại nhân cũng chẳng còn mặt mũi nào nhìn con trai nữa, khóc không thành tiếng oán thầm trong bụng, chuyện ra cớ sự như vầy cũng không phải là lỗi của cha mà. Biết đã không còn trông cậy được vào ông cha nhà mình, Diệp Trọng Cẩm tiu nghỉu giơ nắm tay nhỏ nắm lấy vạt áo Cố Sâm, giọng điệu khẩn cầu “A Cẩm không muốn uống thuốc đâu…” Ma ma vừa cho uống một chén bự rồi, giờ mà còn uống nữa thì xong đời thật đó. Cố Sâm lặng lẽ buông mi che đi ý cười không nén được hiện lên trong mắt, trở tay nắm lấy bàn tay nho nhỏ của y, bàn tay vừa mềm vừa mịn hệt như cái bánh màn thầu vừa ra khỏi lồng hấp, nếu không phải đang có người ngoài ở đây, hắn thật muốn cắn thử một phát xem hương vị có như trong tưởng tượng của mình không. “Mới vừa bảo uống, nháy mắt lại nói không muốn uống, A Cẩm đang đùa giỡn cô sao?” Diệp Trọng Cẩm rùng mình một cái, bắt đầu mếu máo ra mặt, muốn khóc hai ba tiếng để lãng đi đề tài xấu hổ này, song gắng gượng cả nửa ngày cũng không rặn ra được nửa giọt nước mắt, cho nên mới nói, quật cường quá cũng không phải là chuyện tốt. Cố Sâm thấy nhóc con ảo não rủ đầu, khóe môi dần dãn ra “Thôi bỏ đi, cô thấy khí sắc của A Cẩm không tệ, trốn một lần hẳn sẽ không có việc gì.” Diệp Trọng Câm dùng nắm tay tròn vo xoa xoa khóe mắt không có nước, mềm mại nói “Tạ ơn thái tử điện hạ.” Nhìn bé con như đang nức nở, thanh âm non nớt run run, còn dùng bàn tay như cái bánh màn thầu dụi mắt, hai cánh môi mím lại, khiến cho người ta bất giác muốn ôm vào lòng cưng nựng dỗ dành, nào nỡ để y chịu nửa phần ấm ức. Nếu nói đời trước Tống Ly là đóa hoa được nâng trong lòng bàn tay hắn, mỗi một sợi tơ nhụy đều đượm đẫm hương thơm, thì bé con trong lòng lại như ngọc thạch chưa mài dũa, thuần khiết tự nhiên, ngập trong linh khí. Cố Sâm xưa nay làm việc luôn quả quyết, vậy mà lúc này lại do dự đắn đo, trước khi đến đây hắn đã nghĩ phải nắm chặt “Diệp Trọng Cẩm” trong tay, hệt như kiếp trước đã từng giữ Tống Ly bên cạnh, nhưng hiện tại lòng hắn chẳng hiểu sao lại trỗi lên nỗi luyến tiếc trước sự ngây thơ thuần khiết ấy mất rồi. Đông cung suy cho cùng chẳng thể so bì với tướng phủ giản đơn sạch sẽ. . Cố Sâm không nán lại quá lâu, đùa giỡn với Diệp Trọng Cẩm thêm một lúc rồi dẫn thị vệ quay về. Ra tới cửa đúng lúc gặp Diệp Trọng Huy vừa trở về, hai người sớm đã biết nhau, Diệp Trọng Huy nhìn thấy điện hạ của Đông cung thì vội vàng hành lễ, Cố Sâm híp mắt đánh giá Diệp đại công tử một lúc rồi hờ hững nói “Không cần đa lễ.” Diệp Trọng Huy nhìn theo bóng lưng thái tử, lòng ngờ vực không thôi, thái tử điện hạ dường như không quá thích mình, nhưng mà vì sao mới được? Tương tự, ông cha thừa tướng đại nhân của Diệp đại công tử cũng đang vô cùng sầu não. Diệp Nham Bách vẫn tưởng Cố Sâm lần này đến vì Diệp Trọng Huy, muốn gặp A Cẩm chẳng qua là thuận tiện, ai mà tin được thái tử vậy mà chơi đùa với A Cẩm cả buổi trời, rốt cuộc trong đầu cái vị điện hạ này đang suy tính điều chi vậy? An Thị ngược lại không hề bận lòng, vừa đút cơm cho Diệp Trọng Cẩm vừa vui vẻ nói “Thiếp thấy lão gia lo nghĩ nhiều rồi, thái tử điện hạ nếu đã gọi lão gia một tiếng thái phó, tất sẽ tuân thủ đạo lý tôn sư trọng đạo, lão gia xin nghỉ mấy ngày không thượng triều, thái tử thân là học trò, đến thăm thầy của mình vốn là chuyện hợp tình hợp lý. Về phần A Cẩm ấy à…” Nàng cười cười véo chóp mũi Diệp Trọng Cẩm “Thái tử điện hạ đang tuổi ham thích mới lạ, A Cẩm nhà chúng ta lại chọc người yêu thích như vậy, thái tử đặc biệt quan tâm cũng không lạ, chính lão gia chẳng phải cũng thế ư? Mỗi lần ôm A Cẩm đều luyến tiếc không nỡ buông tay.” “… A Cẩm là con của ta, sao có thể so được.” Diệp Nham Bách bị phu nhân trêu cũng hơi xấu hổ, ngẫm lại, cho dù thái tử có mưu tính gì thì cũng chỉ là một đứa trẻ tám tuổi mà thôi, có lẽ ông thật sự suy nghĩ quá nhiều rồi. Diệp Trọng Cẩm im lặng nãy giờ đột nhiên thò tay chỉ một cái bánh ngọt trên bàn, giọng ngọt như mật “A Cẩm muốn ăn cái này.” Vì thế, chú ý của hai vợ chồng lập tức chuyển hết lên người con trai nhỏ, còn tâm tư sâu xa gì đó của thái tử đều quẳng ra sau đầu không thèm nghĩ nữa. Diệp Trọng Huy bước vào, đưa túi sách cho Lưu quản gia rồi đi đến bàn ăn “Phụ thân mẫu thân, con vừa gặp thái tử trước cổng, thái tử đến thăm phụ thân sao?” Diệp Nham Bách nhíu mày “Chuyện của người lớn, chớ có hỏi nhiều.” Diệp Trọng Huy rất muốn phản bác cái vị thái tử kia cũng là con nít chứ hơn gì con đâu, tại sao con không được hỏi, nhưng hắn cũng tự hiểu, muốn cùng phụ thân đại nhân nhà mình nói lý là chuyện vĩnh viễn không có kết quả, bèn kéo ghế ngồi xuống bên cạnh đệ đệ của mình, nhấc muôi bằng bạch ngọc xúc một mẩu bánh ngọt, quay sang Diệp Trọng Cẩm “A Cẩm, ca ca cho đệ ăn bánh…” Diệp Trọng Cẩm mới húp một muỗng canh lập tức phun hết ra ngoài, y ước chừng dáng vẻ vô tội của Diệp Trọng Huy, thấy thằng ca ca này nhìn sao cũng có cảm giác thiếu đòn là thế nào vậy nhỉ? . Ngồi trong mã xa trên đường hồi cung, Cố Sâm nhắm lại hai mắt rơi vào trầm tư. Đời trước trước khi A Ly tiến cung tên là Tống Tam Bảo, chuyện này hắn rõ hơn ai hết, Tống Ly từng nói, sở dĩ y đặt cho mình cái tên “Ly” vì y đã sớm lĩnh ngộ được, người với người rồi sẽ có lúc chia ly, chẳng qua là sớm hay muộn mà thôi. Khi người hắn phái đi điều tra về báo lại, Tống Tam Bảo đã chết, Cố Sâm không tin, bởi con tim hắn vẫn đều đều nảy lên trong lòng ngực, lý trí của hắn vẫn còn đó, khác hẳn thời điểm khi nghe tin Tống Ly chết ở đời trước, hắn tin vào trực giác trước sau như một của mình. Đến khi, hắn phát hiện ngày Tống Tam Bảo chết bất đắc kỳ tử lại trùng với ngày Diệp gia nhị công tử ra đời, người vốn nên sống tiếp đã chết ngoài ý muốn, mà kẻ vốn phải chết non thì vẫn sống sờ sờ, hai chuyện này nhất định có liên hệ. Diệp Nham Bách là người đặt chữ hiếu làm đầu, một đứa bé chưa chào đời đương nhiên không thể so với người cha đáng kính của mình, đứa bé đó tuyệt đối không được phép tồn tại trên đời, sau chuyện này hoàng tộc sẽ không còn mặt mũi tứ hôn lần thứ ba. Vậy mà Diệp nhị công tử vẫn kiên trì sống sót đến tận lúc này, nếu là đời trước Cố Sâm không tin mấy chuyện tá thi hoàn hồn, nhưng hiện bản thân mình là một minh chứng sống điển hình, cho nên có một cách giải thích. — Tống Ly của hắn trở thành tiểu công tử của tướng phủ. “Diệp trong thụ diệp, Trọng trong Trùng Dương, Cẩm trong bạch cẩm…” Nhóc kia đã nói như thế. Hắn nhớ đời trước có một quan viên tên là Lý Trọng, năm đó trình chiết tử vào kinh báo cáo công tác, hắn nói Trọng trong tên người này là “Ân trọng như núi”, A Ly lại khăng khăng là Trọng trong “Trùng Dương”, hai người cũng vì chuyện này mà ầm ĩ nửa ngày. [*] Tống Ly sinh vào ngày Trùng Dương, từ nhỏ y đã rất mẫn cảm với từ này, thậm chí còn một mực cố chấp, y xuất thân cơ hàn, sinh ra vào một ngày không phải ngày thường đối với y mà nói là một chuyện rất đặc biệt, vì vậy y luôn ghi tạc trong lòng. Nếu lúc trước hắn còn chưa dám khẳng định chắc chắn, thì hôm nay sau khi nghe được đáp án ấy, mọi khúc mắc trong lòng đều tan biến. Mã xa hoa quý chầm chậm lăn bánh tiến vào cửa cung, Cố Sâm vén màn che huyền sắc trên xe, tránh bả vao đang chực đỡ của cung nhân, tự mình nhảy xuống. Cách đó không xa có một đám trẻ chừng đâu trên dưới mười tuổi, ở giữa là một thiếu niên mặc hoa phục sắc vàng rực rỡ, hông đeo ngọc bội hoàng tử, mặt mày tương tự Cố Sâm vài phần, có điều thần sắc kiêu căng hơn nhiều. Tam hoàng tử Cố Hiền không biết là đúng dịp đi qua hay đứng chờ đã lâu, thấy thế cười giễu “Thái tử điện hạ thật là một người nhân từ độ lượng, chỉ là một cung nhân thấp hèn thôi mà, tiếc rằng phụ hoàng không có ở đây, làm vậy cũng không có ai xem.” Cố Sâm không buồn nhìn hắn, sải bước đi thẳng. Cố Hiền đuổi theo phía sau, nhỏ giọng nói “Nghe nói thái tử điện hạ hôm nay đến tướng phủ thăm bệnh, sao không nói với hoàng huynh một tiếng, hai ta cùng đến thăm thái phó, hoàng gia chúng ta dẫu sao cũng rất trọng lễ kia mà.” Cố Sâm lạnh nhạt nói “Nhiều người không hợp để dưỡng bệnh.” Cố Hiền nghẹn họng, trân trân nhìn theo bóng lưng Cố Sâm dần bỏ xa mình. Một thiếu niên bạch y hoa lệ đến gần khuyên nhủ “Thái tử điện hạ xưa nay luôn là cái dạng như vậy, tam điện hạ đấu võ mồm với hắn làm chi cho mệt, huống chi Diệp tướng không phải là người dễ mua chuộc lấy lòng, thái tử có bước qua cánh cổng tướng phủ cũng chưa chắc thu được chỗ tốt.” “Ngu xuẩn! Hắn trước đuổi Vương Tư Tề, sau lấy lòng Diệp tướng, ngươi nói là vì cái gì?” Thiếu niên nhíu mày “Chẳng lẽ là vì Diệp Trọng Huy? Vương Tư Tề là người do chúng ta sắp xếp vào, giờ lại bị đuổi khỏi Đông cung, nếu Diệp Trọng Huy trở thành thư đồng của thái tử thì mai này rất khó hành sự, đám mọt sách nhà họ Diệp ghét nhất là hối lộ, thần nghe cha nói, tộc nhà họ Diệp là một lũ đầu gỗ, cứng mềm đều không ăn.” Cố Hiền quay đầu bất mãn trừng thiếu niên, chậc lưỡi “Mạc Hoài An ơi là Mạc Hoài An, ngươi nên cảm kích mình tốt số, sinh ra đã là trưởng tử của Mạc gia, nếu không, với đầu óc này của ngươi, Việt Quốc Công phủ há đến phiên người như ngươi thừa kế.” Nói xong phất tay áo bỏ đi. Đám người phía sau thừa dịp to nhỏ nghị luận “Nghe nói lão nhị Mạc gia đã trúng tuyển vào Thái An thư viện rồi, người ta tuy chỉ là thứ tử, nhưng sau này chắc chắn không thua kém ai đâu.” “Lỗi do hắn không biết chọn chỗ để đầu thai, nếu mà quăng vào trong bụng Quốc Công phu nhân thì tốt rồi, với tài trí của hắn há có thể thua kém? Đáng tiếc, đáng tiếc.” Sắc mặt Mạc Hoài An xanh mét, tiếng cười nhạo phía sau như đâm vào tai gã, hai nắm tay siết chặt. Cố Sâm về đến Đông cung, cung nhân lập tức bẩm báo “Ngũ điện hạ chờ chủ tử đã lâu.” Lạnh lẽo trên mặt Cố Sâm vơi đi, gật đầu vẫy lui hạ nhân rồi đi vào trong điện, bắt gặp đứa bé kia đang nằm sấp trên thư án của thái tử ngủ ngon lành. “Tiểu Ngũ.” Cố Sâm khẽ gọi, “Đừng ngủ trong này, cẩn thận cảm lạnh.” Ngũ hoàng tử Cố Du mơ màng mở mắt, vừa thấy Cố Sâm, hai mắt lập tức lóe sáng “Hoàng huynh về rồi, hoàng huynh về rồi.” Cố Sâm gật đầu, cởi áo choàng đặt xuống bên cạnh “Có việc gì sao?” Cố Du gãi đầu, ngũ hoàng tử tuy tuổi còn nhỏ nhưng dung mạo đã sơ hiện phong hoa, cực kỳ giống mẫu phi y khi còn trẻ, ngập ngừng nói “Có… nhưng mà quên mất rồi.” Đứa bé này xưa nay vẫn luôn lơ mơ như vậy, thật không biết phải làm sao, hắn chỉ cười cho qua “Vậy đệ ăn điểm tâm trước đi, từ từ nhớ cũng được.” Cố Du gật đầu “Dạ.” Cố Sâm ngồi vào bàn lật bừa một trang sách, nhưng một chữ cũng không đọc vào, văn tự trong sách in vào mắt khi thì biến thành khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành của Tống Ly đời trước, khi lại là A Cẩm ngây thơ thuần khiết của đời này, Cố Sâm chán nản ném sách xuống bàn, do dự một lúc lại cầm bút lên, chấm qua nghiên mực rồi hạ xuống nền giấy trắng. Cố Du không biết từ khi nào đã đứng sau lưng hắn, nhìn chòng chọc bức tranh, đột nhiên chỉ vào thiếu niên tuyệt sắc trong tranh, nói “Ca ca xinh đẹp này tiểu Ngũ đã gặp rồi.” Cố Sâm bất đắc dĩ đáp “Đệ nhận lầm rồi.” Tiểu Ngũ sao có thể gặp A Ly được. Cố Du lại nói “Thật đó, ở trong mộng của đệ… Đúng rồi, tiểu Ngũ khi nãy muốn kể với huynh một chuyện, tối qua đệ mơ một giấc mơ, trong mơ có người rất tốt với đệ… không đúng không đúng, người đó xấu lắm, toàn chọc đệ khóc thôi…” Thần sắc Cố Sâm lắng lại “Vậy nếu cho đệ lựa chọn, đệ còn muốn gặp lại người đó nữa không?” Cố Du do dự khó xử một lúc lâu rồi lắc đầu, nói rằng không biết. Cố Sâm thở dài “Chỉ là mơ thôi, không phải hiện thực, tiểu Ngũ đừng để trong lòng.” Cố Du ngoan ngoãn gật đầu, Cố Sâm lại không có nửa phần thoải mái, đời trước người hắn có lỗi nhiều nhất là Tống Ly, thứ hai người đệ đệ này. Đời này hắn chỉ mong hai người bọn họ bình an vui vẻ đi hết một đời. =========== [*] Giải thích thêm chỗ này một chút. Tiết Trùng Dương ngày 9/9, do trùng lặp 2 số 9 nên người ta còn gọi là Trùng Cửu. Tên của Diệp Trọng Cẩm là 叶重锦, chữ Trọng – 重 [zhòng] có nghĩa là Trọng trong trọng lượng, chỉ nặng nhẹ, coi trọng… Còn cách đọc 重 [chóng] là trùng trong trùng lặp, lặp lại. Như tên của nhân vật Lý Trọng 李重, ngoài họ Lý thì tên chỉ độc một chữ, hai bạn bèn cãi nhau xem tên của bạn họ Lý này là nặng nhẹ hay trùng lặp. Hết chương 13. 《 金玉其外》 Tác giả Tịch Tịch Lý 夕夕里 Chương 83 Lần Đầu Gặp Gỡ. Biên tập Ginny. Trong xe rơi vào khoảng lặng, hai nam nhân bốn mắt nhìn nhau kiểu gì cũng thấy hơi quái quái. Hồi lâu, Mạc Hoài Hiên lên tiếng phá vỡ im lặng “Có đôi lời, thần không biết có nên nói hay không.” Cố Sâm đặt chung trà xuống trản, khép lại hai mắt, cười khẽ “Tử Phong hà tất làm bộ làm tịch trước mặt trẫm, có chuyện gì cứ nói thẳng ra đi.” Mạc Hoài Hiên đắn đo một lúc mới chậm chạp cất lời “Bây giờ ngẫm lại, bệ hạ quả thật quá thuận lợi rồi, thử nghĩ, Lục điện hạ cùng tuổi với Diệp Trọng Cẩm, chỉ sinh sau Diệp Trọng Cẩm một tháng, nếu lúc trước Tống công tử chiếm thân thể của Lục điện hạ, hiện tại không biết tình trạng sẽ hỗn loạn đến mức nào, tạm thời không nói đến quyết tâm của bệ hạ, thì bên phía Tống công tử chắc chắn là một cửa ải khó nhằn.” Cố Sâm vẫn nhắm mắt dưỡng thần, yết hầu phát ra một tiếng hừ nho nhỏ. Nào chỉ là cửa ải khó khăn, còn là một rãnh trời khó mà vượt qua. Mạc Hoài Hiên lại nói “Chung cuộc đến cả ông trời cũng đứng về phía bệ hạ, Tống công tử sinh ra ở Diệp gia, một có thể chặt đứt tâm tư của Diệp Hằng Chi, hai là chặt đứt toàn bộ vọng tưởng của Tống công tử, đây chẳng phải là một hòn đá ném hai con chim ư?” Cố Sâm ban đầu còn cảm thấy lời Mạc Hoài Hiên phân tích rất hợp lý, vừa nghe đến vế sau thì nhận ra có gì đó là lạ, hắn hỏi “Ngươi nói vọng tưởng của A Ly, là ý gì?” Mạc Hoài Hiên ra vẻ trù trừ, lưỡng lự đáp “Lẽ nào bệ hạ chưa từng phát hiện đời trước Tống công tử rất để ý Diệp Hằng Chi sao? Đối đãi với Diệp Hằng Chi cũng khác biệt so với kẻ khác.” Cố Sâm cuối cùng cũng mở mắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt Mạc Hoài Hiên, hàm răng nghiến đến phát đau “Nói cho rõ ràng.” “Bệ hạ cũng biết, tháng ba hằng năm, vào dịp tơ liễu trải khắp kinh thành, bên Minh Nguyệt hồ sẽ tổ chức một hội thi văn, phần lớn văn nhân học sĩ trong kinh đều tham gia, ngay cả mấy vị lão tiên sinh danh vọng cực cao cũng ra mặt. Đời trước tiên hoàng ra đi sớm, Diệp Hằng Chi khi ấy chưa nhập sĩ, vẫn là một học trò áo vải, hiển nhiên cũng tham gia hội thi văn này.” “Chuyện này thì có liên quan gì tới A Ly?” Mạc Hoài Hiên không nhanh không chậm kể lại “Có một lần, hình như là vào năm Hoàn Nguyên đế thứ nhất, Diệp Hằng Chi trong hội thi bảy bước thành thơ, chính là áng “Xuân Phú” mà sau đó được thiên hạ hết lời truyền tụng. Thần tuy am hiểu đùa bỡn quyền mưu, nhưng nghiên cứu học thuật xét đến cùng không thể so với Diệp Hằng Chi, lần đó thần chỉ đứng thứ hai, trong lúc nhàn rỗi lơ đễnh nhìn xuống dưới đài, khéo sao lại trông thấy Tống công tử đứng giữa đám người.” Nắm tay giấu dưới ống tay áo của Cố Sâm siết đến chết lặng, nhưng gương mặt từ đầu chí cuối vẫn ung dung không gợn sóng “Thì sao? A Ly thích náo nhiệt, có lẽ trùng hợp đi ngang qua.” “Đó là đương nhiên, chẳng qua dung mạo Tống công tử quá xuất chúng, muốn người ta bỏ qua là chuyện rất khó lòng, thần cũng không tự chủ nhìn Tống công tử lâu hơn một chút, mà Tống công tử lúc đó, lại đang chuyên chú nhìn Diệp Hằng Chi thoải mái vung bút hành văn trên đài, thần thái trong mắt… thật không biết nên diễn tả thế nào…” Hắn ngừng lại một chốc, cố ý nói thêm “Bệ hạ cũng biết, Tống công tử xưa nay kiêu căng thành tính, ai cũng không đặt vào mắt, cứ như vạn vật đều hèn mọn như nhau, nay bỗng nhiên lộ ra thần sắc khát khao mong mỏi như thế, thần còn ngỡ rằng mình hoa mắt nhầm người.” Cố Sâm lạnh giọng ngắt ngang “Đủ rồi.” Thấy sắc mặt Cố Sâm âm trầm, buồn phiền mới rồi vừa nhen nhóm trong lòng Mạc Hoài Hiên tiêu tan sạch sẽ, cười cười một tiếng rồi biết điều ngậm miệng kịp thời. Phiến môi mỏng của Cố Sâm chậm rãi nhấc lên, nhẹ nhàng phun ra một câu “Du nhi cũng đến tuổi lập phi rồi.” Mạc Hoài Hiên tức thì nghẹt thở. “Tiên hoàng di chỉ, để Du nhi làm con thừa tự của hoàng thúc, Thành vương không có con nối dòng, toàn bộ gia sản đều trông cậy vào Du nhi, Thành vương và vương phi chắc hẳn sẽ chọn cho Du nhi một thê tử hiền huệ, mai này có thể giúp Du nhi lo liệu gia nghiệp, nối dõi tông đường, Mạc khanh, trẫm nói…” Lời chưa dứt, Mạc Hoài Hiên đã vén rèm xe nhảy phịch xuống. “Thần có việc gấp, xin được cáo lui trước.” . Phúc Ninh Viện. Diệp Trọng Cẩm để chân trần bước đến cạnh cửa sổ, khép lại cánh cửa gỗ hoàng hoa lê, xong hết mới suy yếu ngã lưng vào vách tường lạnh lẽo, run rẩy vén lên y phục mỏng manh trên người, nhìn xuống lồng ngực trắng nõn của mình, nơi mà khi nãy bị người nọ chạm qua vẫn còn lưu lại nhiệt độ nóng bỏng như thiêu như đốt. Y cắn môi, run run nhấc lên đầu ngón tay, khát khao muốn xoa hai điểm hồng anh sừng sững trên ngực, nhưng chưa chạm xuống thì cả người như đụng phải nước sôi, vội vã rụt tay về, hấp tấp chỉnh trang lại vạt áo. Đúng là điên thật rồi, vẫn cứ bị hắn nắm mũi dắt đi. Khuôn mặt Diệp Trọng Cẩm đỏ bừng, trong ngực lại hừng hực bốc lên một loại cảm giác xa lạ, khiến cho y không cách nào tỉnh táo để tự hỏi. Y ảo não đi đến cạnh bàn, lục lọi tìm trong đống sách đặt sẵn, cuối cùng cầm lên một quyển Kinh Phật, hy vọng cách này có thể giúp y thoát khỏi mớ suy nghĩ điên cuồng thiêu đốt trong đầu. Diệp Trọng Huy đẩy cửa bước vào, thu vào mắt là một thiếu niên chỉ mặc một lớp cẩm sam mỏng manh không che đậy được hết thân thể tuyết trắng, bóng lưng thon gầy hơi khom về trước vẽ ra một đường cong duyên dáng dụ người, đôi chân trần dẫm lên tấm thảm lông cừu dưới sàn, đầu ngón chân nghịch ngợm cọ qua cọ lại lớp lông mềm mượt, khiến cho người ta nảy sinh dục vọng muốn bắt lấy nắm giữ trong tay, thậm chí là nhét vào trong ngực. Ánh mắt Diệp Trọng Huy lóe lên tình tự phức tạp, song rất nhanh đã bị hắn áp chế lại, tất cả cũng chỉ trong nháy mắt, lại trở về dáng vẻ đại ca từ ái hằng ngày. Hắn bình tĩnh bước vào, nhặt lên đôi hài bị vứt dưới chân bàn, ngồi xổm xuống, vừa mang lại hài cho Diệp Trọng Cẩm vừa nói “Sao mặc ít như vậy, còn để chân trần nữa, không sợ nhiễm lạnh rồi sinh bệnh sao?” “Ca ca, bên ngoài mặt trời đang hun khô người, nào dễ dàng cảm lạnh như vậy.” Diệp Trọng Huy nói “Tùy tiện quá không tốt.” Thấy đệ đệ chớp mắt nhìn mình, trong mắt là giảo hoạt vẫn hằng quen thuộc, còn nhoẻn miệng nở nụ cười nịnh nọt lấy lòng, ngực Diệp Trọng Huy như bị thứ gì kiềm hãm, chẳng còn tâm tư đâu mà truy cứu nữa. Cuối cùng rồi cũng có một ngày, nụ cười này, cả dáng vẻ thân thiết này, không còn thuộc về mình nữa, mà toàn bộ thuộc về một người khác. Ý nghĩ bất chợt nảy sinh khiến cho gương mặt Diệp Trọng Huy nháy mắt trở nên lạnh lẽo. Diệp Trọng Cẩm nhấc cổ tay lên, xoay xoay đầu bút trong tay “Ca ca gặp phải chuyện gì không vui sao?” “…” Không nghe được đáp án, y buông bút xuống, tự mình tiếp lời “Còn chưa hỏi ca ca, mấy ngày rồi A Cẩm không gặp ca ca, có phải Hàn Lâm Viện xảy ra chuyện gì không?” “Không phải chuyện quan trọng gì.” Diệp Trọng Cẩm áp sát mặt hắn, như muốn nhìn xem ca ca mình nói thật hay chỉ là qua loa lấy lệ, Diệp Trọng Huy buông mắt, mặc y quan sát. Bỗng nhiên, hai mắt hắn chạm phải một thứ, bởi vì thiếu niên cúi người nên cổ áo vô tình lộ ra da thịt trắng ngần, mà bên trên xương quai xanh tinh xảo ấy, có một vết cắn cực kỳ bắt mắt. Hắn chộp lấy cổ tay Diệp Trọng Cẩm, trước ánh mắt kinh ngạc của thiếu niên, nhìn chằm chằm vào dấu vết cực kỳ nhức nhối. Diệp Trọng Cẩm nhận ra bất thường, theo tầm mắt hắn nhìn xuống. Trên da thịt trắng nõn nổi lên một đóa hồng mai diễm lệ, là một loại hình ảnh vừa mị diễm lại vừa hoang đường. Chí ít, ở trong mắt ca ca y, loại chuyện này mười phần hoang đường. Cho dù y khéo ăn khéo nói cỡ nào thì hiện tại cũng không thể đẩy đưa cho qua chuyện được, sau cùng đành nhíu mày nói “Ca ca, huynh làm đau ta.” Diệp Trọng Huy vẫn không buông ra, siết chặt cổ tay y, thanh âm phát ra cực lạnh “Bệ hạ làm?” Hỏi cũng bằng thừa, ngoại trừ vị cửu ngũ chí tôn ấy thì còn ai dám động tới một sợi tóc của đệ đệ Diệp Trọng Huy. Diệp Trọng Cẩm rơi vào quẫn bách, y quẫn bách không phải vì bị Cố Sâm để lại dấu vết trên thân thể, mà vì ánh mắt của ca ca y đang nhìn y lúc này, lạnh như nước tuyết vừa tan, còn mang theo hàm xúc dò xét như đã nhìn thấu mọi chuyện, khiến cho y cảm thấy xấu hổ không biết phải đối mặt thế nào. Rõ ràng không phải là chuyện tội không thể tha, nhưng bị ánh mắt như thế nhìn chằm chằm, y không biết nên nói gì cho phải. Mi mắt Diệp Trọng Cẩm run rẩy, nhỏ giọng lầm bầm “Ca ca, buông ta ra đã.” Y giãy dụa mấy cái, sức lực của Diệp Trọng Huy lớn hơn y nhiều, cổ tay như bị xiềng xích khóa lại, không thể nào giãy thoát, đồng thời y cũng thấy được, trong mắt ca ca lóe lên thần sắc gì đó rất xa lạ. Diệp Trọng Cẩm cắn môi, đơn giản ăn ngay nói thật “Là ngài ấy, ngoài ngài ấy ra thì còn có thể là ai, cắn một cái thôi mà, ca ca cần gì khiến A Cẩm khó chịu như vậy.” Diệp Trọng Huy hỏi “Hắn còn làm gì nữa?” “…” Diệp Trọng Cẩm sững người, lập tức mở ra tầm nhìn mới, y hình như vừa phát hiện được gì đó, ca ca mình tuổi tác cũng không nhỏ, cần gì phải ưỡm ờ giấu giếm, vì thế ngay thẳng đáp “Ngài ấy còn hôn ta nữa.” Nói xong, dùng một tay còn được tự do chạm lên môi mình, đầu ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng niết qua phiến môi đỏ mọng, xúc cảm ôn nhu khi nãy người nọ nhẹ nhàng cắn mút dường như vẫn còn hiện hữu chưa tan. Y bĩu môi nói “Vẫn còn đau, ca ca nhìn thử xem, có phải sưng rồi không?” Đôi môi trơn bóng như cánh anh đào tắm dưới sương mai, diễm lệ như vậy, chói mắt như vậy, gân xanh trên thái dương Diệp Trọng Huy nảy lên, hắn nhắm mắt, buông tay y ra. Diệp Trọng Cẩm thừa biết hắn không chịu nổi, một Diệp Hằng Chi thanh tâm quả dục, ngay cả chuyện tình dục thông thường cũng còn ngại bẩn, mình bây giờ ở trong mắt ca ca, có lẽ đã xếp chung một giuộc với loại người trơ trẽn không biết xấu hổ rồi. Nghĩ đến đó, lòng y càng phiền muộn, xoa bóp cổ tay đỏ bừng, giọng nói thốt ra lại như trêu tức “Đều là nam nhân với nhau, cần gì phải cứng nhắc tuân theo nam nữ đại phòng. Nếu ca ca muốn cáo trạng với cha mẹ thì cứ làm, dù sao trước giờ ta cáo trạng ca ca không ít, ca ca cuối cùng đã có cơ hội trở mình rồi đó.” Diệp Trọng Huy cắn răng nói “Cáo trạng? Để phụ thân phạt đệ quỳ từ đường sao?” “Nếu có thể khiến ca ca hết giận, quỳ thì quỳ.” Diệp Trọng Cẩm cố tình đến trước mặt hắn, mặt đầy ngạo mạn, nở nụ cười phách lối “Hơn nữa, nếu phụ thân thật sự phạt ta, người đầu tiên đau lòng cũng là ca ca thôi.” Diệp Trọng Huy im lặng nhìn y một lúc thật lâu, thiếu niên trước mắt hắn không khác gì một con mèo kiêu căng, hung dữ giơ vuốt cào cấu người khác, xong chuyện rồi thì liếm liếm móng vuốt, quẩy đuôi bày ra tư thế vừa ngạo mạn lại vừa vô tội, chẳng ai có thể bắt bẻ được y. Hắn dời mắt “Không sai, nếu toại ý đệ, ta không cam lòng, nếu không toại ý đệ, đệ không vui, cuối cùng người đau lòng vẫn là ta. Nói tới nói lui, ta không có cách nào làm khó được đệ.” “Ca ca…” Diệp Trọng Huy khôi phục dáng vẻ lãnh đạm, giúp y chỉnh lại vạt áo, nhỏ giọng dặn dò “Đừng để người ngoài nhìn thấy.” Nói xong, chăm chú nhìn y một lúc thật lâu, sau cùng quay lưng cất bước. Diệp Trọng Cẩm nhìn cánh cửa lớn từ từ khép lại, như chợt nghĩ tới điều gì, y bước vội đến trước cửa sổ, đẩy ra cánh cửa gỗ khắc hoa, vừa vặn kịp trông thấy thân ảnh xa dần của Diệp Trọng Huy. Trong đình viện trải dài màu trúc biếc, ca ca y giống như bước ra từ bức tranh thủy mặc, thanh nhã xuất trần như vậy, nổi bật giữa rừng trúc bạt ngàn. Đời trước cũng thế, đời này cũng vậy, ca ca luôn tạo cho y cảm giác băng sơn lãnh ngọc, không được phép tồn tại một chút khinh nhờn nào. Nhưng y thì sao, ở trong mắt ca ca, phỏng chừng y cho tới bây giờ đều không phải là người tốt lành gì. Khi xé mở lớp ngụy trang Diệp Trọng Cẩm xuống, bày ra bản tính chân thật của mình, chắc hẳn đã khiến cho người ca ca này của y phản cảm, chán ghét, thậm chí không muốn nhìn lâu thêm một khắc nào. Dù sao, Tống Ly vốn là một tục nhân. . Năm Hoàn Nguyên đế thứ nhất, tiết xuân tháng ba, Tống Ly được mời đến tham gia một hội thi văn, y vốn đã chán ngấy mấy thứ tâm tình ưu tư không ốm mà khóc than trong văn vẻ từ lâu, nhưng nhìn miếng băng ngọc tâm hồ vừa được hiếu kính, miễn cưỡng đến tham gia náo nhiệt một chút cũng không tệ. Hôm đó người rất đông, náo nhiệt không kém gì lễ tết hội chùa, hơn mười thị vệ mặc hường phục lẫn trong đám người theo hộ tống y, dòng người quá đông, y không cách gì nhìn rõ quang cảnh trên đài. Chung quanh rôm rả tiếng đàm luận đầy hào hứng, nghe nói có rất nhiều danh dĩ từ Giang Nam và Tân Châu lặn lội đường xa đặc biệt đến đây, chỉ vì muốn được chiêm ngưỡng phong thái của Hằng Chi công tử. Diệp Hằng Chi, cái tên này y từng nghe rồi, là công tử của Diệp tướng, vô cùng thanh cao, ngay cả khoa khảo cũng không tham gia. Y bật cười, người Diệp gia mà, đương nhiên lãnh ngạo thanh cao hơn người thường rồi. Lần thi hội này không phải làm thơ, mà dùng hội họa hoặc một chữ nào đó để ra đề, ẩn sĩ Giang Nam Cù lão mang đến một bức họa, là một bức vẽ với thủ pháp tả thực bậc nhất, băng tuyết tan trên quan đạo, xe ngựa đi qua để lại trên nền tuyết hai đường bánh xe thật dài, mà dưới trục xe là một mầm cỏ non vừa nhú. Chỉ một bức họa giản đơn như vậy, lại khiến cho rất nhiều tài tử nếm trải mùi vị thất bại, Cù lão cứ lắc đầu rồi lại lắc đầu, gương mặt càng lúc càng bất mãn. Đang lúc Tống Ly chán sắp chết rồi, bỗng nghe được một thanh âm rất thanh nhã từ trên đài truyền xuống “Vãn sinh Diệp Hằng Chi, xin phép thử một lần.” Người đông như vậy vốn không thể nghe thấy mới đúng, nhưng trong khoảnh khắc khi người này vừa xuất hiện, tất cả mọi người đều tự giác lặng thinh, cứ như đồng lòng cùng nín thở vậy, thế nên Tống Ly nghe rất rõ ràng, thậm chí y còn nghe được trong câu nói ấy xen lẫn chút gì như biếng nhác Hứng thú vừa cạn đáy trong lòng Tống Ly lập tức hồi sinh. Người trên đài nhìn bức vẽ xong, trầm ngâm thả chậm vài bước, sau đó đi tới cạnh bàn, nhấc lên ngòi bút. Thị vệ bên người y kinh ngạc thốt lên “Chỉ bảy bước, không ngờ đã giải xong.” Tống Ly hứng thú hỏi “Viết những gì?” Mỗi khi Diệp Hằng Chi viết xong một câu sẽ có người dùng bút lông sói cao bảy thước viết lại trên một tờ giấy Tuyên rất lớn, sau đó treo lên cao để người phía sau cũng có thể nhìn. Thị vệ đọc lại từng câu cho y nghe, nghe xong Tống Ly chỉ bật cười. Cái gì mà “Xuân Phú”, nhìn như đang ca ngợi ý xuân dạt dào, ca ngợi thịnh thế an khang, thật chất đang ngầm mỉa mai Hoàn Nguyên đế bạo ngược lãnh huyết, tàn hại thủ túc, quả nhiên không hổ là người nhà họ Diệp, ngông cuồng từ trong cốt tủy, chẳng ai có thể lay động được. Chỉ tiếc người như vậy thường hay đoản mệnh. Y nhón chân muốn nhìn thử cái vị gọi là Hằng Chi công tử ấy, y có hơi tò mò, không biết vị trích tiên trong lời đồn đãi sẽ có dáng vẻ gì, nhưng quá nhiều người, cuối cùng chỉ đành bỏ qua, “Náo nhiệt xem đủ rồi, hồi cung thôi.” Cũng ngay lúc đó, Tống Ly không hề biết rằng, mình đứng giữa đám người đông đúc, dung mạo tuyệt thế, gò má trắng nõn ửng hồng, mồ hôi nhợt nhạt thấm ướt mấy sợi tóc mai, người như ngọc cốt, vô cùng nổi bật, cũng vì vậy vô tình rơi vào trong hai ánh nhìn. Một là Mạc Hoài Hiên lạnh nhạt bàng quan, còn một, chính là đối tượng mà mới rồi y cố nhón chân muốn nhìn dung mạo. Tống Ly tưởng rằng chuyện khi đó đã chấm dứt. Nếu có kẻ dám làm thơ bóng gió gièm pha hoàng đế, chắc chắn sẽ bị xét nhà, tru di cửu tộc, nhưng người kia lại là trưởng tử của nhà họ Diệp, giữa lúc triều cục bất ổn, làm gì có đế vương nào dám tùy tiện động tới người của Diệp gia, giận quá thì cũng chỉ răn dạy trừng phạt nho nhỏ là xong chuyện. Có điều, y đã đánh giá thấp Cố Sâm, tính khí người nọ lại là dạng không thèm cố kỵ bất cứ điều gì. Hắn chán ghét bầu không khí trọng văn khinh võ trong triều, từ lâu đã muốn chỉnh đốn lại, bắt được một cơ hội tốt như vậy, đương nhiên mang Diệp Hằng Chi ra khai đao ngay lập tức. Hội thi văn đã qua nửa tháng, Cố Sâm trước tiên giám thưởng chiêu bài, đem bút tích thật trong hội thi văn thu về tay, mà đầu sỏ gây tội, hiển nhiên đang quỳ trong đại điện. Lúc này Tống Ly mới thật sự gặp được Hằng Chi công tử tài danh trác thế. So với lời đồn còn tuấn mỹ hơn, cũng lạnh lùng hơn, nhất là ánh mắt khi vừa thấy y xuất hiện, hàn ý thật khiếp người. Tống Ly thầm thấy buồn cười, y cũng biết thanh danh mình rất tệ, người người đều mắng chửi y, nhưng mà một người không quen không biết lại dùng thái độ chán ghét như vậy nhìn mình, trong lòng nói sao cũng nhói lên chút buồn rầu vô cớ. Cố Sâm thình lình hỏi y “A Ly cảm thấy bài thơ này thế nào?” Y nhìn xuống nam tử quỳ giữa điện, lòng đáp, thơ này thế nào trong lòng ngài không phải rõ ràng rồi sao? Ngài muốn nổi cáu thì cứ cáu đi, đừng tới tìm ta. Bèn thuận miệng đáp “Chữ thật đẹp.” “Đẹp như thế nào?” Tống Ly đáp “Giống như tơ liễu giữa tháng ba, hữu hình hữu thần, căn cốt không biết dùng từ gì để diễn tả cho trọn vẹn, người khác muốn bắt chước cũng không thể nào mô phỏng được, rất thú vị.” Cố Sâm nghe y nói vậy, ý cười càng sâu, phụ họa một câu “Xác thật có vài phần thú vị.” Sau đó lệnh người thu lại bài thơ, việc này đến đây mới xem như chấm dứt. Y giả vờ hồ đồ cứu Diệp Trọng Huy một lần. Đổi lại người ta dường như chẳng mấy cảm kích, sau này gặp lại, vẫn cứ dùng mắt lạnh nhìn y. Y cũng không dám trông mong đối phương tri ân đồ báo, gian nịnh và thanh lưu xưa nay vốn dĩ đã là đường khác biệt, nếu đối phương ôm lòng cảm kích với y, người lúng túng ngược lại sẽ là Tống Ly. Mà hôm nay, người đó mang danh phận là ca ca y, cảm tình mười mấy năm trời không thể nói không sâu không nặng. Diệp Trọng Cẩm nằm nhoài bên song cửa sổ, tâm trí mơ màng, y không e ngại lời đồn thổi bên ngoài, cũng đã quen bị người ta mắng chửi là phường gian nịnh, ánh mắt người khác nhìn y thế nào y căn bản chẳng thèm để ý. Nhưng mà, y không hy vọng ca ca cũng chán ghét mình. =========== Hết chương 83.

kim ngọc kỳ ngoại